Vẫn biết format cuộc thi là vậy, đã tham gia thì phải bằng lòng
Nỗi buồn ấy sẽ còn âm ỉ đến sau này như một vết cắt vào sự hồn nhiên, non nớt của tuổi thơ. Mà đăng ký cho con dự thi và ký vào các bản hợp đồng "không công bằng" đấy chứ. Tôi cho rằng 9 người 10 ý, thật khó để ban tổ chức làm vừa lòng tất thảy mọi người. Ban sơ chỉ là một sân chơi mới đầy háo hức, khi vào vòng trong, sự “cay cú”, nhằm nhè mới bắt đầu.
(Nguyễn Ngọc Long Blackmoon - Blogger Truyền thông tầng lớp). Anh Lương Quốc Thái - phụ huynh thí sinh Lương Thùy Mai - nấu cơm trong nhà vệ sinh khách sạn trong những ngày đưa con đi thi The Voice Kids tại TP.
HCM - Ảnh: Facebook anh Thái Con đi thi The Voice, bố nấu bếp trong toilet Tôi đưa con đi thi The Voice Kids Phương Mỹ Chi: hát cảm xúc nhưng không có gì mới? Để rộng đường dư luận, tuổi xanh Online giới thiệu bài viết của độc giả Bách Hợp gửi đến tòa soạn ngày 4-9: Những gì người ta thấy trên truyền hình chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm”! Đọc nhật ký Tôi đưa con đi thi The Voice Kids biết rằng đằng sau những đêm diễn hoành tráng, những tiết mục sôi động, những lời khen tặng, những lần “like”, lần “share” trên mạng xã hội… là mồ hôi, nước mắt, là những nặng nhọc, mỏi mệt, đắn đo, cân nhắc… của người trong cuộc.
HCM ) sân khấu lung linh chói lóa, hậu đài xập xệ mờ ám là. Ngay cả hiện họ đáp ứng các vấn đề như anh Lương Quốc Thái nêu ra, chắc gì anh ấy đã thấy vui lòng. Trái lại, chính các bậc bố mẹ cũng vì mong con nổi danh, mong con phát huy tài năng, muốn con được lên tivi, muốn con thỏa mãn khát khao, ước mong này kia. Những nhân tài nhí được làm việc với êkip chuyên nghiệp, được chỉ dạy bài bản, được trình diễn trên sân khấu lớn không khác gì ca sĩ.
Khi The Voice Kids phiên bản Việt đi được một nửa chặng đường thì tôi bắt đầu đặt câu hỏi: chương trình diễn ra vào giữa hè, kéo dài đến tháng 9, tháng 10.
Mà rồi các cuộc thi đó cũng bị thí sinh đứng ra tố cáo ban tổ chức um xùm hết cả. Thông thường đến mức đương nhiên! Vì các chương trình truyền hình lúc nào cũng có hai khâu là khâu sinh sản và khâu phát sóng. Ai sẽ bù đắp nỗi buồn của những đứa trẻ đang lớn khi các em có giọng hát, có nhân tài nhưng vẫn thua trong “cuộc chiến không cân sức”. Để rồi, các trẻ thơ chưa đủ độ “chín” phải gánh chịu những nỗi buồn đầu đời, những thất vọng đầu đời, tắt nguội những dễ thương, hồn nhiên… Như lời anh Lương Quốc Thái, phụ huynh thí sinh Lương Thùy Mai trong nhật ký “đưa con đi thi Giọng hát Việt nhí”, đã viết: “Hãy cân nhắc và nghĩ suy kỹ”.
Ông bố, bà mẹ nào lại không muốn tự hào khoe với bạn bè rằng: con tôi hát hay, bạo dạn, múa đẹp, nhảy giỏi, đã đoạt giải thưởng này, cuộc thi kia, là ca sĩ của trường, của quận… Nhiều đứa trẻ đi thi thèm khát được “lên sóng”, được nức danh và nhiều người biết đến không phải vì bản thân em muốn vậy, mà có khi vì thực hiện những ước mong dang dở, những trông, mê say của bác mẹ.
Đưa các em đi thi được nhiều cái lợi, nhưng có lẽ, nếu trẻ con mất đi sự hồn nhiên của lứa tuổi thì cái giá phải trả cũng rất cần được đắn đo! BÁCH HỢP ( TP.
Hào quang đó khiến các bậc phụ huynh quên rằng đã thi thì phải có thắng có thua, cùng với những áp lực mà có lẽ không đứa trẻ nào sẵn sàng để đón nhận. Các bé đi thi đều ở lứa tuổi “lỡ cỡ” (từ 9-15 tuổi), giai đoạn chương trình học khá nặng và căng thẳng, bỏ vài tiết học đã khó lấy lại căn bản, nói gì đến bỏ học cả tháng ròng.
Chúng không biết rằng đi thi thì phải chịu những sức ép nặng nề. Nhìn ánh mắt buồn rười rượi của Phương Duyên và Quang Nhật khi huấn luyện viên Hiền Thục chọn Phương Mỹ Chi sau cuộc “đối đầu” mới thấy cuộc thi khắc nghiệt biết bao. Huấn luyện viên này không công bằng, chọn bài không thích hợp, thiên bẩm thí sinh được dư luận quan hoài, thí sinh kia là con ông cháu cha, quen biết ban tổ chức… Những ngợi khen, tâng bốc thái quá cũng có, những ý kiến cay nghiệt, so đọ cũng không ít.
Nếu anh ấy vui lòng, chắc gì các phụ huynh khác đã vui lòng? Trong các cuộc thi, cuộc chơi mà tôi có tham dự tìm hiểu thì tôi chỉ thấy các cuộc thi hoa hậu và người đẹp là thí sinh được trông nom “tận răng”, nhưng đó cũng chỉ là các cô vào vòng chung kết thôi. Đây là các thí sinh nhí "không tên tuổi", chứ cả các ngôi sao tầm cỡ, khi tham gia các chương trình thực tại họ cũng phải tự lực cánh sinh thôi.
Ba má các em sao lại dễ dàng đồng ý việc ưu tiên đi… thi thay vì ưu tiên đi học? Những trải nghiệm tại sân chơi Giọng hát Việt nhí thật sự rất đáng giá.
Còn những người lớn - ban tổ chức và bác mẹ chúng, phải chăng đang vô tình đẩy đứa trẻ vào một cuộc chơi mà cái kết không chỉ có hậu? Chỉ có một người giành giải cao nhất, còn những người bị loại phải “xách vali về nhà ngay lập tức” (như lời dẫn của rất nhiều chương trình truyền hình thực tiễn hiện).
Nhưng nhìn lại vẫn thấy các đứa trẻ còn quá vô tư lự. Vậy những em lọt vào vòng trong có đi học không, hay phải bảo lưu việc học để đầu tư cho một trào lưu nhà nhà đi thi, người người đi thi để được nhập giới showbiz, để được nổi tiếng. Ban tổ chức có “kề dao vào cổ” bắt người này người kia phải tham dự đâu. Không nên ban sơ tình nguyện tham dự, đến khúc sau lại đi kêu than khổ cực.
Việc hình ảnh trên sân khấu lung linh chói lóa, còn phía sau hậu đài lại xập xệ bất minh cũng là chuyện thường nhật. Bình thường! Theo tôi, The Voice Kids hay các chương trình truyền hình thực tại khác đơn giản chỉ là một cuộc chơi, mà đã tham dự cuộc chơi thì phải chấp nhận luật chơi của nó. Có ai bằng lòng tuyệt đối đâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét