Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Dẫu con không kỳ lạ còn.

Thầy thuốc chung cuộc buộc phải dùng biện pháp xét nghiệm tủy, hai hàng nước mắt, những lời bập bẹ van lơn của con suốt thế cuộc có lẽ mẹ không bao giờ quên được

Dẫu con không còn...

Những tháng sau con dễ hơn không còn khóc đêm nhưng sức khỏe cũng không khả quan, không quá 2 tuần là con bệnh khi thì sổ mũi, lúc thì nóng hổi, viêm phế quản, con khám thầy thuốc đến nỗi biết mặt nhớ tên.

Mọi ngõ ngách trong căn nhà thân thuộc đâu đâu mẹ cũng thấy bóng hình con. Làm sao mẹ cầm được nước mắt khi nhìn vào đôi mắt trong veo thông thường của con mà giờ sưng húp. 20 tháng tuổi con còn quá nhỏ để phải chịu sự hành hạ thể xác như thế, nhớ ngày nào chỉ mới cách đây hơn một tháng con là đứa bé bụ bẩm, xinh xẻo, ai gặp cũng nựng nịu, ẳm bồng mà giờ bộ mặt bầu bỉnh của con đã biến dạng.

Từ lúc sơ sinh con đã khó ăn khó ngủ, suốt tháng trước tiên mỗi đêm ba và mẹ đều phải thay phiên ẳm bồng hễ đặt con xuống giường là óc la inh ỏi.

18 tháng tuổi, con sốt liên tục không dứt, thuốc vào thì mát hết thuốc lại nóng, mẹ bồng con ra vào bệnh viện xét nghiệm, thử máu không sao nhiêu lần vẫn không tìm ra nguyên do.

Dẫu con không còn hiện diện trên cõi đời này nữa nhưng với mẹ con gái vẫn mãi mãi ngự trị trong trái tim. Chỉ sau 3 tuần lễ thân hình con teo tóp đến thảm thương chỉ còn da bọc xương.

Cái miệng bé xíu mỗi ngày hay lăng líu múa hát bây giờ con chẳng thể nào há được to, nướu răng sưng tẩy tứa máu. Mẹ vẫn không quên được cảm giác hạnh phúc vui sướng khi sinh ra con, một đứa bé lành lẽ, đáng yêu và thế là mẹ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ để gia đình mình vừa có tẻ vừa có nếp

Dẫu con không còn...

Ai cũng bảo con cầu con khẩn nên rất khó nuôi, lòng mẹ đã bắt đầu dự cảm những điều không may. Chốc lát chung cuộc trong vòng tay của mẹ con đã từ từ ra đi, giây khắc đó đau đến cùng tận. Trước đây con thường hay đau ốm, mẹ cứ nghĩ trẻ nít hay bệnh vặt nhưng đâu thể ngờ đó là triệu chứng đầu tiên của căn bệnh nan y đang thầm lặng phá hủy từng tế bào trong thân con.

Kết quả xét nghiệm làm mẹ ngã quỵ “ung thư tủy cấp” vô phương cứu chữa, sự sống của con chỉ còn có thể đếm từng phút từng giây. Ánh mắt khống thiết của con nhìn mẹ cầu cứu, con nắm chặt tay thầy thuốc nói trong tiếng nấc: “Cô ơi! con đau lắm …”, lúc đó mẹ ước gì có thể đau đớn thay con. Bệnh viện trả về nhà, sức khỏe của con càng ngày càng yếu dần, con chẳng ăn uống gì được suốt ngày quấy khóc vì đau nhức.

THIÊN NGỌC. Đã mấy tháng trôi qua kể từ ngày ấy nhưng mẹ vẫn chưa thể nào quen được cảm giác mất con.

Anh Hai con vừa bước sang lớp 4 thì mẹ sinh con, độ tuổi chêch lệch nên anh Hai đã biết thương tình em gái, không tỵ nạnh ghen ghét như những đứa trẻ khác, mẹ mừng vì không phải làm thuê tác tư tưởng đả thông cho anh Hai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét