Té ra được oai một tí cũng thất đức thật”
“Rốt cuộc đôi giày hạnh phúc có làm ai toại nguyện không?” bà Tiên già hỏi Thiên sứ. Vị giám đốc tăm tiếng đang nổi như cồn bất ngờ thấy mình đang bò trên hè. Một vị khách vương vấn hơi men liền xỏ chân vào đôi giày hạnh phúc. Vừa liên hệ đến số hoả hồng được lĩnh, ngài bước hụt, chân sa xuống một hố ga mất nắp. “Loạn thật!”, vị khách bực bõ nghĩ thầm vì chính ngài là Giám đốc Công ty thoát nước thành phố.
Đôi giày có phép lạ. Loại dành cho VIP nên có một em broker chân dài tới nách chăm nom. Đôi giầy văng ra. “Chưa chắc đâu!” bà Tiên già cười mỉm. Họ thưởng thức các món ăn ngon với rượu đắt tiền, vừa trò chuyện vừa chém tay phần phật.
Nhiều tiếng kêu khóc, nhốn nháo. Lại nói tay ăn mày lủi đến góc phố bèn xỏ chân vào đôi giầy, miệng khen: “Da mềm, đi êm quá”. Hễ ai xỏ chân vào, nghĩ trong đầu muốn đi đến đâu thì sẽ được đưa đến đó, thích gì mới nghĩ đến đã được mãn nguyện. Ai nấy tới lượt đều cười tít mắt như trúng số. Do phép lạ của đôi giầy vừa nghĩ đến đây anh xe ôm thấy mình đứng trước cái cổng chợ gần nhà vung vẩy gậy đuổi mấy người bán hàng rong.
Một số người không chạy thì dúi vào tay anh nắm tiền lẻ. Ếch nhái kêu kinh rợn ngay giữa trọng điểm. Em broker đãi đằng: “Em đặt lệnh cho anh từ sáng nhưng không khớp. Không xa là một anh xe ôm đang ngủ gật chờ khách dưới cái cột đèn.
Nhớ lại những khổ ải vừa sang, vị giám đốc thầm nghĩ, đang gặp rối rắm nhưng vẫn tốt hơn nhiều cái thời đại đen tối mới trải qua.
Ước mong được đôi giầy thực hành nên anh ta lập tức ngưng thở. Chị ta ton tả, vấp ngã vung vãi cả rau cỏ ra đường. Anh ta khoái trá. Tức thời, đôi giày đưa ngài về thời đại cách đó vài chục năm.
Báo chí viết có một nhà đầu tư đột quỵ vì chứng khoán sập sàn. Đây là nhà hàng sang, nơi chỉ có những người thật sự thành đạt mới đủ tự tín ghé chân.
Vừa ra đến thềm, ngài thấy đường xá tối thui. Chẳng thể ngồi một chỗ mà sống với quá khứ hay ao ước”, bà Tiên già kết luận và tháo đôi giầy ra khỏi chân nhà đầu tư chứng khoán và biến mất.
Hôm ấy, bảng điện trắng bên bán. Hễ phấn đấu tiến lên phía trước thì chiếc bóng tương khắc sẽ chuyển di theo. Vài tuần sau, cũng vẫn em broker chân dài tới nách hững hờ thông báo, anh không còn thuộc diện khách VIP nữa nên từ mai phải đứng xếp hàng đặt lệnh bán bên ngoài. Thế là anh xe ôm tỉnh giấc, vươn vai giật thột nghĩ thầm: “Mình vừa mê.
Thấy hạ tầng thảm hại quá, vị quan lĩnh lương 2,6 tỷ/năm nghĩ thầm: “Không ngờ trọng điểm mà còn có chỗ thế này. Theo bộ phận phân tách bên em, thị trường đã chạm đáy, anh không cần bán nữa mà nên tích cực mua vào”.
Những người chưa tới lượt ỉu xìu. Không nhận ra chồng, vợ anh ta đứng đó bán hàng cũng co giò.
Sờ soạng giống nhau: mặc vest, đeo đồng hồ Rolex. Mời các nhà đầu tư không phải là VIP xếp hàng từ 5h sáng mai”.
Bà Tiên già mang theo đôi giày hạnh phúc để khảo nghiệm những người dương gian. Đầu óc đang mải nghĩ đến chuyện rắc rối đang gặp phải nên vị khách ước được thoát khỏi cảnh ngộ hiện tại. Vài ngày sau, anh ta vẫn ngồi chỗ cũ nhưng lần này bảng điện trắng lại bên mua.
Một lát có một broker ra thông báo: “Bây giờ là 9h 15 phút, nộp phiếu mua cũng không kịp chuyển lệnh vào sàn nữa đâu. Có tay hành khất thất thểu đi ngang qua thấy anh xe ôm chờ khách bên vỉa hè, miệng há hốc, ngáy khò khò liền dừng lại giả bộ hỏi: “Mấy giờ rồi vậy bác?” Không thấy anh xe ôm giải đáp, nhìn xung quanh thấy vắng người, tay ăn xin nhẹ tay tháo đôi giầy mới cóng.
Ngài vội đứng dậy, bắt taxi trở về căn vi la đầm ấm. Bên ngoài có hàng người đứng xếp thành một hàng dài chờ đến lượt nộp được lệnh mua.
“Thật may mắn cho ai xỏ chân vào đôi giầy này”, Thiên sứ xăm kêu lên. Chẳng còn cái cửa hiệu nào! Nhà cửa tồi tàn, đóng cửa im ỉm. Bà Tiên già và Thiên sứ bay qua một nhà hàng Sushi qua. Qua ô cửa kính sáng bóng như gương, họ thìn thấy bên trong có rất nhiều thực khách bụng to, mặt mũi hồng hào.
Đêm đã khuya, chuyện đã vãn, thực khách lục tục ra về. Ngài không sao nhận ra phố phường nữa. Vì không tìm được người thân nên người ăn xin xấu số được đặt trong nhà xác thành thị. Năm tới, phải xin ngân sách đầu tư tăng gấp đôi”.
Mong được ước thấy. Mọi người chạy tán loạn. Chiếc xe taxi chạy qua mặt khiến anh xe ôm giật thột thức giấc. Tay hành khất chợt nhớ về thời hoàng kim của mình chẳng kém ai chép miệng than: “Ước gì trở lại ngày xưa…” Cầu được ước thấy, anh ta thấy mình lọt vào một căn phòng nhỏ, có hai máy tính riêng, hiển thị giao tiếp của vài chục mã chứng khoán.
“Hạnh phúc như chiếc bóng của loài người, nhìn thấy nhưng chẳng thể chạm vào. Phép lạ biến mất. Bà Tiên già quyết định đặt đôi giày hạnh phúc trên bệ cửa. “Tức muốn chết”, anh ta nghĩ thầm.
Phởn chí, anh xe ôm ao ước được trở thành dân phòng điều khiển thiên hạ. Chân ngài lõng bõm lội qua vũng bùn tanh hôi vì thời ấy các đường phố chưa đổ nhựa, hè phố chưa lát gạch.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét