Chiều về mẹ kể lại cho ba, ba nháy mắt cười , bình luận ngắn gọn: "Phải khó nhọc thế mới là lao động nghệ thuật"
Xem con trình diễn, mẹ nhận ra một điều, con đã thực thụ khôn lớn. Mẹ gặng hỏi: "Sao sớm vậy con. Những phút đầu tiên mới bước ra sân khấu con có phần khớp, ngơ ngác, nhẩy múa chệch choạc. Buổi sáng hôm biểu diễn con hẹn ba mẹ chiều đi làm về chở con đi diễn kịch rồi vào xem kịch luôn. Con có nói một câu: “Alleluia!” Mẹ nghe, bụm miệng cười để khỏi bật thành tiếng, rồi cũng phải đồng ý cho con đi.
Để con hiểu con đã trưởng thành, lớn khôn sao. Từ đầu kia, giọng con tất tả: “Mẹ ơi, con không chờ được ba mẹ đâu.
Hãy đón nhận chặng đường tiếp theo của thế cuộc với tất thảy những khó khăn và hạnh phúc vốn có bằng một thái độ nhẹ nhàng, vui tươi như con đang bước vào một cuộc chơi, tự tín, nghiêm túc như con đang nhận một vai diễn, và hãy cố khôn xiết hoàn tất vai diễn của mình.
Con có biết 120 phút theo dõi con biểu diễn là 120 phút trái tim mẹ qua tuốt luốt các cung bậc cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, xúc động, sướng vui, và vỡ òa hạnh phúc.
Thôi chờ mẹ về đưa đi". Và mẹ muốn nói cùng con, những gì con làm được thật tiệt. Mẹ tự hào về con trai của mẹ. Con phải bắt bus, đi đến trường để chuẩn bị cho buổi diễn buổi tối".
Và hơn tất thảy, bên con, dõi theo con luôn là ánh mắt của ba mẹ, người nhà, bạn bè. Gia đình, người nhà, bạn bè luôn sát bên, dõi theo trên mỗi chặng đường con đi qua. Hãy tự tin bước tiếp trong những hành trình học tập và vui sống tiếp theo. 7h30 mới diễn cơ mà". Mẹ hiểu ra quy mô buổi diễn lớn hơn mẹ mường tưởng rất nhiều, và nhiệm vụ đặt ra cho những diễn viên không chuyên, kể cả những người đóng vai nhân dân như con là rất lớn.
Như con biết cả tháng nay con của mẹ hay phải ở lại trường muộn để tập kịch. Cả nhà đã mua vé đi xem để ủng hộ quỹ trường và động viên con cùng toàn đội kịch.
Rồi mẹ nhẹ cả lòng khi nhìn thấy con hướng về phía nhà mình, và môi con nở một nụ cười. Con phải đi thôi". Mẹ ngồi dưới ghế khán giả mà vô cùng hồi hộp, bồn chồn không yên chờ đến giờ con diễn. Đúng 5h chiều mẹ nghe thấy chuông điện thoại từ nhà gọi réo rắt. Con trai của mẹ ơi, mẹ viết những dòng này cho con trong lần SN thứ 15 này với mong muốn con sẽ lưu giữ nó như một kỉ niệm đẹp về chính mình, và có thể đọc nó thật châm rãi, thật kĩ.
Nhưng giọng con từ đầu kia rất cả quyết: “Không mẹ ạ, quy định rồi. Rồi từ khi ấy con nhẩy múa tập trung hẳn, tự tín hẳn. Để bất cứ lúc nào cần có niềm tin, con lại mở ra đọc, và con hiểu được con đã làm được những điều đáng kiêu hãnh thế nào
Để kết quả dù thế nào con cũng vẫn không thất vọng, bởi con biết mình đã cống hiến hết mình và có thể kiêu hãnh về những gì mình đạt được: chưa tốt ta sẽ rút kinh nghiệm cho lần sau, tốt rồi để lần sau phấn đấu tốt hơn nữa.
Khi vở kịch chấm dứt Con trai yêu quý của mẹ. Mẹ biết để hoàn tất được nhiệm vụ này con đã phải rất nạm, thế rất nhiều, bởi đó thật sự là một nhiệm vụ không nhỏ, không dễ dàng, đặc biệt là với một cậu bé vốn ít nói, hiền hậu, có phần lót, lại lần đầu bước lên sân khấu biểu diễn trước hàng trăm người lạ như con đã làm hôm ấy.
Đèn tắt, màn mở, sau sự xuất hiện của các nhân vật chính, mẹ đã thấy con và các bạn trong vai nhân dân. Trong bóng tối nơi ghế khán giả mẹ đã vươn người lên, cố khua tay thật cao với hy vọng con nhìn thấy mẹ, thấy gia đình, lòng đầy phấp phỏng, lo âu không biết giữa đám đông khán giả và trong bóng tối con có nhận ra ba, mẹ và em Buba đang nồng nhiệt khích lệ con phía dưới.
Cuối tuần mới rồi con đã có buổi biểu diễn tại trường cùng các bạn. Rồi mẹ thấy mắt con hướng lên phía khán giả, đảo nhìn quanh như kiếm tìm người nhà, kiếm tìm nguồn động viên.
Con đáp: "Nhưng mọi người phải tụ hội từ 5h30 để hóa trang cho buổi biểu diễn". Con có hay trong mắt ba mẹ con đã lớn khôn và trong mắt em Buba con thực sự là anh hùng. Vở kịch diễn ra 120 phút, con chỉ nói một câu, nhưng con cùng với bạn bè, bằng cần lao nghệ thuật nghiêm túc của mình đã làm nên sự thành công tót vời của đêm diễn. Hãy ghi nhớ, con trai của mẹ.
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là những kết quả con đang có, mà ở những gì con đã làm được bằng sự tuyển lựa đúng đắn và thái độ sống nghiêm chỉnh của mình. Mỗi động tác con múa sai, mỗi bước nhẩy của con lệch nhạc, tim mẹ như loạn nhịp, đập dập dồn như trống ngũ liên. # Thôi mà. Đúng như con nói, trong cả buổi diễn con chỉ nói một câu “Alleluia!”, nhưng điều khiến mẹ hết sức bất ngờ là câu nói này đã được con cùng bạn bè lặp đi lặp rất nhiều lần, phối hợp với các màn nhẩy múa phụ họa chiếm thời lượng rất dài của buổi diễn, và con đã phải đổi thay y phục tới 4 lần trong suốt 120 phút vở kịch diễn ra.
Cần gì những hai tiếng chuẩn bị. Bước vào khán phòng, nhìn sân khấu trang trí hoành tráng, nhìn dàn nhạc công rất chuyên nghiệp, thấy khán phòng chật cứng người đi xem khích lệ mẹ thực thụ choáng ngợp. Con đã nhận ra ba mẹ và em. Xót con phải lặn lội tầu xe vào chiều tối mùa đông lạnh giá, đến nơi lại còn chờ 2 tiếng kịch mới bắt đầu, rồi lại chờ kịch kéo dài thêm cả 2 tiếng, tới 9h30 mới kết thúc, thành tuốt 4 tiếng chờ chỉ vì vài phút diễn thì mệt mỏi quá, mẹ lại thuyết phục: "Đấy là đối với những vai diễn chính, còn con chỉ đóng vai quần chúng.
Rồi con còn nói với thêm: "Mà không phải con chả nói câu gì đâu. Chỉ chạy qua sân khấu, chẳng nói năng gì.
Việc luyện tập được con tuân thủ rất trang nghiêm. Lần xuất hiện sau tốt hơn lần xuất hiện trước. Và chung cục 120 phút của vở diễn đã kết thúc trong những tràng pháo tay hoan hô, người nhà và bạn bè ào tới chúc hạ, động viên.
Thầy cô dặn cả thảy mọi người, bất kể ai đóng vai lớn nhỏ gì đều phải có mặt lúc 5h30.
Gia đình chị Bích Châu Tối hôm ấy, cả nhà đi xem con diễn. Đinh Bích Châu (Melbourne - Australia).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét