Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Mới thêm Giá như anh đừng gia trưởng.

Và căn bệnh khó chữa nhất của chồng tôi

Giá như anh đừng gia trưởng...

Để dành chỗ cho những khoảng lặng cấp thiết của hôn nhân. Anh cựu đã ít nói. Bởi cậu ấy còn lau dọn nhà cửa. Đã lâu rồi. Tôi cũng bớt vui tính hơn. Họ có dám nói thẳng ra cái vẻ đó không thôi”. Nhưng bạn có thể san sẻ điều ấy cho chuyên mục: đàn bà nói thầm.

Đợi mãi bà ngoại mới sang bế cháu giùm. V bảo: “Anh bị ảnh hưởng từ gia đình quá lớn. Không phải tôi là người đàn bà “an phận” mà tôi nghĩ lắng nghe. Hà Nội). Hà Nội.

Anh xin lỗi. Những ông chồng nào có tư tưởng này quá nặng. Là sự đồng điệu của tâm hồn. Chỉ khác là. V sững người nhìn tôi. Tôi như trút được gánh nặng. Tôi nhất nhất nghe lời anh.

Mà mãi chúng tôi mới có được với nhau. Cả tôi và V đều thực thụ thấy ngột ngạt. Lại càng ít nói hơn. Tôi vẫn lặng im để V thông tõ những suy nghĩ của mình. Tôi đứng lặng một lúc. Còn việc lớn trong nhà. Anh không…”. Và gia đình anh luôn coi phụ nữ là người phải làm những công việc như vậy. V và tôi đã thành hôn với nhau được 10 năm.

Chỉ vì tôi cứ phải ton tả con cái một mình. Và sự nhẫn nại sẽ giúp tôi nom sự việc một cách tích cực hơn. Giá như anh biết lắng nghe. Hoặc: Báo PL & XH. Điều tôi cần là V phải lấy lại được niềm tin trong tôi.

Tôi vừa từ cơ quan về. Căn bếp này vắng bóng V. Để V muốn làm gì thì làm. Như cái cách anh đã thuyết phục tôi ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn năm nào. Cũng nên xem lại mình.

Cũng có thể nói ra. Có lần anh hỏi tôi: “Anh đã làm gì có lỗi với em chưa? Anh sai ở điểm nào? Anh không bồ bịch. V nỉ non: “Hôm trước anh đến nhà bạn chơi. Thấy V đang nấu ăn và đó là những món ăn tôi thích. Chỉ biết làm theo những quyết định đơn phương của V. Cho con ăn vì vợ nó làm ca. Nấu bếp. Im lặng rất lâu. Vì thế. Một thời gian dài sau đó.

Đã thuyên giảm đáng kể. Ảnh minh họa Tôi im lặng nhìn V. Com. Để không tin vào phép màu trong tích tắc. Anh luôn cho rằng mình phải là người quyết định mọi thứ trong gia đình. Vợ bạn về muộn. Bởi anh luôn cho rằng đó là trách nhiệm của tôi và chị giúp việc. Quận Hà Đông. V nói muốn ăn sáng cùng tôi và uống cà phê. Giá như anh đừng gia trưởng! Bởi nữ giới 8X. Tôi bảo V: “Mọi thứ sẽ chưa muộn.

“Hôn nhân không chỉ có sex anh ạ! Hôn nhân là sự chia sẻ. Anh không đem tiền đi cho gái. Mỗi người nữ giới đều có những điều thầm thĩ riêng tây khó có thể nói ra. Rất ít khi anh hỏi tôi: “Em thấy thế nào? Như vậy có được không?”… Dần dần tôi trở nên một cái máy. Có nhẽ. Bởi điều tôi thấy khó nói nhất. Và rất ít khi chống cự.

Tầng 2 điện sáng. Thấy tầng 1 điện sáng. Tôi sửng sốt hỏi chị giúp việc: “Hôm nay nhà có khách phải không?”. Đàn ông quyết định là được rồi”. Tôi và V nghe đâu không trò chuyện gì với nhau. Phòng bếp sáng trưng. Vĩnh Xuân (Cầu Giấy. Chính là “thuốc diệt cỏ” tàn sát sự nồng ấm rốt cuộc còn sót lại trên cánh đồng đang thênh thang niềm hạnh phúc của ngày mùa.

Bài viết chia sẻ với chị Vĩnh Xuân hoặc chính câu chuyện của bạn xin gửi về email: nhuthuy1982@gmail.

Tôi mong rằng. Im lặng rất lâu. Kèm theo nhuận bút. Đi chợ. Thậm chí. Những bài viết được đăng tải sẽ có hồi âm. V cũng thế. Tư tưởng độc lập rất lớn mà. Tôi lặng lẽ lên bếp. Bởi thế. Thời gian kiên nhẫn của tôi đã đủ dài. Mái ấm gia đình không thể được “ấm lên” nhờ người giúp việc. Và nữ giới cũng cần được sẻ chia anh ạ. Nếu anh kịp nhận ra rằng. Một hôm. Anh cứ nghĩ để cho em một người giúp việc là em đã thoải mái xoay xoả mọi thứ”.

Tôi chọn cách lảng tránh. Nhưng V không hiểu điều đó. Không nói gì rồi đi về phòng mình. Số 1B Trần Phú. Niềm hạnh phúc đơn giản ấy. Cả bữa ăn cũng diễn ra thật đơn điệu. Chị giúp việc mỉm cười không nói gì. Cũng mệt. Tôi không vì thấy V hốt nhiên làm cái việc nhẹ “tày đình” ấy mà vội vã lao vào ôm chầm lấy anh. Buổi sáng. Mẹ anh lo hết mọi việc nội trợ trong nhà. Đợi được cậu ấy đi uống bia.

Thấu hiểu cũng là cách để dung hòa mối quan hệ vợ chồng. Bởi đức tính đó. Thậm chí. Thay vì kể cho anh nghe những câu chuyện hích bằng giọng khôi hài hàng ngày của mình. Sợi dây tình cảm vợ chồng cũng dần mỏng mảnh mà tôi và V đều nhận thấy. Và thời kì đó. Biết coi em là một nửa còn lại của mình…”. Chăm chút con cái cũng là của tôi.

Biết chia sẻ. Đủ để cả tôi và V đều cảm thấy ngột ngạt. Khoảng cách tuổi tác giữa chúng tôi không quá lớn nhưng cũng đủ để tôi có cảm giác được “tựa” vào vai chồng. Anh nghĩ rằng đàn ông mà phải làm những việc ấy thật “chẳng ra làm sao?”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét