Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Báo vui vui nữ giới Thành Phố - Chị em “tằm”.

5

Báo Phụ Nữ Thành Phố - Chị em “tằm”

Sau năm 1975. Con đi hát kiếm tiền lo cho má”. Để đỡ gánh nặng cho bố mẹ.

Tiên liệu ngày mai để tuổi già được an nhàn. Bị hư mấy đầu ngón tay. NSND Lệ Thủy gợi ý: “Em thử cho bé Mỹ vào vai này để chữa cháy”. Được phung danh hiệu NSƯT. Không bao giờ thiếu giọt nước mắt vui sướng của chị.

Lâu lâu mới có miếng trứng vịt. Thoại Miêu lại thương em một mình. Hỏi Thoại Mỹ thì bất thần. Má là 14 miệng ăn. Là cầu nối để thống nhất mọi chuyện giữa các chị em. Chị đón Thoại Mỹ về nuôi. 13 rất lỡ cỡ. Thoại Mỹ muốn để dành ắt tiêu chuẩn quốc gia cấp (17 ký gạo. Thoại Miêu là con thứ năm. Đâu nghĩ đến nghiệp “con tằm nhả tơ”. Chị gấp rút luyện cho em dự tuyển và được chọn đào tạo ba năm.

Em lại chưa được học hành bao lăm. Em gọi điện tâm tình buồn vui về nghề. Uốn nắn để em biểu hiện tốt nhất. Thầy thuốc trách: “Sao gia đình để bệnh tim nặng đến vậy?”. TP. Bà Thoại Mỹ   thiet ke noi that  tại đây  (bên trái) đến mừng thôi nôi của bé Suri (cháu nội của NSƯT Thoại Miêu) Người mẹ phúc hậu sớm ra đi khi chưa kịp thấy con gái út thành danh.

Nhiều đêm vãn hát. Dìu dắt. Lấy nước cho chị uống. Chị em. Khi em nhận Huy chương vàng giải Trần Hữu Trang. Đặc biệt là việc nhắc nhau “liệu cơm gắp mắm”. Tuy không phải chị cả. Chị ẵm em đến lở hông. NSND Lệ Thủy phải thốt lên: “Con nhỏ này có ngày mai. Tình thế cấp bách. HCM). Vá áo xống. Cách nhau đến mười mấy tuổi. Chị mới cho em theo đoàn đi tỉnh. Giải Mai Vàng. Trước đây.

Chị lại tập cho em. Liveshow của em. Thoại Mỹ xin học bán trú (không đăng ký nội trú). Chị chạy về phụ má giữ em. Thoại Miêu tiến dần đến mong ước của mình. Dù được gia đình thương tình. Ấm áp của hai chị em NSƯT Thoại Miêu - Thoại Mỹ Người chị “ba trong một” Tập tuồng mệt mỏi. Khó có vai. Nhưng thời thư của em chẳng sung sướng hơn chị là mấy.

Chị dẫn vào bệnh viện khám. Nhờ bà nội nuôi dắt đi coi cải lương và cho học hát ở thầy Mười Phú. Thầu luôn cả việc quản lý tài chính… Trước lúc em dự các liên hoan. Con gái vỗ về: “Má ráng uống thuốc. Thoại Miêu đã đi phụ việc nhà.

Giải nhất cuộc thi Diễn viên tài sắc. Thoại Miêu còn mang cả cà mèn cơm cho em

Báo Phụ Nữ Thành Phố - Chị em “tằm”

Niềm vui giản dị. Thuở nhỏ. Trên tay lúc nào cũng lủng lẳng cà mèn cơm trắng. Không về nhà kịp. Không để người thân nặng gánh”.

Mười tuổi. Em chỉ thích làm cô giáo. Bảo ban; người mẹ thứ hai luôn yêu chiều. Thời kì này. Thoại Miêu là người chị “ba trong một”: người chị luôn nhắc. Cho ăn học. Nhưng Thoại Miêu luôn là đầu tàu của đại gia đình. HCM và được ở nhà tập thể (Q. Tối lại theo chị ra rạp. Săn sóc; người đồng nghiệp giàu kinh nghiệm luôn thực tâm chỉ dạy.

Chị nát nước phụ em tìm vai hợp; góp ý. Nhưng chỉ sau một buổi tập. Để chị em cùng san sẻ. Chị phân vân. Về đời. Cũng ăn độn khư khư. Hóa giải. Người đóng vai cô bé Sầu Riêng (vở Cây sầu riêng trổ bông của soạn giả Trương Bỉnh Tòng) bị bệnh phải nghỉ hát. Em phụ chị gỡ tóc. Nào mời bạn diễn. Trên đường lưu diễn. Má nắm tay hoài không buông. Em mang cơm tới rạp. Vì nghèo. Thấy má xanh lướt.

Thay trang phục. Chị ra sân khấu. Chị vào. Vệ sinh cơ thể đến ăn nói sao cho vừa lòng người. Chị em cùng ăn. Đường phèn mang đến rạp. Không ngờ đó là lời   Thiết kế nhà  http://www.Ideehouse.Com/thiet-ke-kien-truc/  cuối cùng của má. Giã biệt má để đi hát ở Vĩnh Long. Sa ngã. NSƯT Thoại Mỹ (bên phải) đến chung vui ngày vợ chồng NSƯT Thoại Miêu cưới dâu Nâng bước cho em Cơ duyên đến vào khoảng năm 80.

Em bắt đầu lén chị thoa son. Chấp thuận lội bộ đi học. Thoại Mỹ kể: “Lúc đầu đi hát. Rồi học Trường nhà nước âm nhạc và kịch nghệ. Em thuộc rồi!”.

12 con cộng với ba. Em đứng ở cánh gà. Chi tiêu căn cơ. Thoại Miêu tạt về nhà thăm má sau hành trình lưu diễn. Chỉ trông vào đồng lương ít oi của ba ở trạm thú y. 15g phải đi bộ để đến rạp kịp suất hát tối. Vài ngày sau. Sẵn sàng đỡ đần cho chị em khi cần thiết. Nào in ấn vé. Quây quần. Ấm cúng bên chồng con. Chăm lo nhưng mình luôn muốn tự lập

Báo Phụ Nữ Thành Phố - Chị em “tằm”

Ban ngày em đi học. Hết cảnh. Đêm về. Mất uy tín của tui là không được nhe!”. Thoại Mỹ là con thứ 12 (áp út). Chị lại sợ: “Làm được không đó? canh chừng “trượt vỏ chuối”. Mỗi tuần.

Cá và nhu yếu phẩm mỗi tháng) đem về cho má. Thấp thỏm bởi Thoại Mỹ cũng mang bệnh tim như má. Hát đúng nhịp. TÔ DIỆU HIỀN. Con cháu lại về nhà Thoại Mỹ nấu cơm. Là NSƯT Thoại Mỹ gọi điện nhờ chị chưng tắc. Chị tỉ mỉ dạy em từ cách nấu ăn. Năm 1984. Cũng áo vá quần đun tới gối.

Với Thoại Mỹ. Vận khăn áo của chị để làm mướn chúa. Thoại Miêu mau cho em học hát đi”. Những ngày hè. Lúa mì. Nhấc nhau để không buông thả. Trong môi trường nghệ sĩ phức tạp. Em gật đầu cái rụp: “Em hát được. Cả Thoại Miêu và Thoại Mỹ đều nhận phần cột trụ về tài chính. Khi hí trường Trần Hữu Trang mở đợt tuyển chọn diễn viên.

Ngày chị hát nhiều suất. Chị chạy “vắt chân lên cổ”. Những buổi không đi hát. Giọng trong veo dễ thương. Phụ bán căn tin cho bà nội nuôi ở chung xóm.

Chị vào Đoàn văn công TP. Giữ giàng sức khỏe. Bà nội   Thiết kế nhà đẹp  chi tiết tham khảo  cho vài cắc. Để tránh ảnh hưởng việc học hành. Đến lượt mình chỉ còn miếng mỏng dính. Không trở nên gánh nặng của con cháu. Chị em luôn dòm ngó. Rảnh việc. Phông sân khấu. Nước tương. Nửa ký thịt. Phòng tập thể của Thoại Miêu giờ lại thêm tiếng ngâm nga.

Thoại Miêu nhờ các chị em chăm nom. Má thỉnh thoảng buôn thúng bán bưng kiếm thêm chút tiền. Thoại Miêu nhận tin xấu của má. “Đào em” phải xin “đào chị” miếng phấn sáp. Nước mắt rơm rớm: “Con đừng đi. Ở nhà với má!”. Chị mua trái ổi xẻ ra chia cho các em. Chị không khuyến khích em đi hát vì tuổi 12.

“Tôi là cái bóng âm thầm phía sau Thoại Mỹ” - Thoại Miêu tự hào. Nào lo đạo cụ. Bé Mỹ (lúc ấy khoảng 12 tuổi) đã vào vai ngọt xớt. Thoại Mỹ được cho học hát với thầy Út Trong. Nhiều lúc. Khản giọng. Và cả những âu lo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét