Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Không thể xa anh dù bản thân đáng tin cậy mắc bệnh nan y.

Tôi vô cùng vô vọng. Tôi viết những dòng tâm sự này để mong nhận được lời khuyên tình thật của các ban. Làm vợ. Tôi chưa nhận lời yêu vì biết mình quyết định như thế rất vội. Tôi biết mình phải làm như vậy nhưng nếu giờ buông tay anh tôi thật sự không chịu nổi. Có nhẽ khi anh say nắng người khác cũng là cơ hội số mệnh tao ra để bắt tôi chia tay anh.

Net để được bạn đọc san sớt. Anh hứa sẽ thay bỏ hết quá cố cùng tôi làm lại từ đầu. Biết điều đó dường như trái tim tôi tan hoang. Cuộc thế thật trớ trêu. Vào hơn 4 năm trước tôi với anh là đồng nghiệp trong một ngân hàng. Còn nếu anh bỏ rơi. Chính điều đó đã làm tôi nhận ra mình chẳng thể sống thiếu anh. Cắt đứt giao thông hoàn toàn anh.

Cha mẹ anh giục cưới. Gỡ rối. Khi ấy tôi vừa chia tay tình yêu thời sinh viên. Tôi và anh gần 30 cả rồi. Ngay sau đó tôi nhập viện. Sự thật là nhờ có anh mà tôi đã sống cho đến ngày hôm nay.

Để anh làm tròn bổn phận của người con trưởng. Tôi bỏ Sài Gòn đi xa nhưng vì quá yêu anh nên quay trở lại nhưng tôi biết ái tình anh dành cho mình không còn trọn như ngày xưa.

Ai cũng nói tôi nên xa anh và trả lại cho anh cuộc sống bình yên. Vậy nên chúng tôi cứ lần khân mãi cho đến khi anh say nắng người khác. Tôi đau đớn lắm. Chỉ sau ngày anh tỏ tình hai tuần tồi biết mình mang trong người căn bệnh nan y. Trái tim toang hoang. Tôi sợ mình không đủ sức khỏe làm dâu. Còn anh công việc không ổn định.

Phải nuôi thêm đứa em học đại học. Vào làm được hơn một tháng anh có tình cảm với tôi. Nhà anh gần bệnh viện nên hầu như ngày nào cũng vào thăm và coi sóc tôi rất tận tình. Chừng như không sống nổi. Tôi rất hiểu và cảm thông vì nếu quay lại với tôi anh sẽ khó làm tròn nghĩa vụ của người con trưởng bởi căn bệnh của tôi.

Chỉ có cách tôi đi đến một nơi thật xa. Làm mẹ. Tôi bệnh nhưng gia đình anh không ai biết vì khi ra mắt gia đình anh cũng là lúc tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Nó có thể tái phát bất cứ lúc nào. Thật sự tôi không biết mình nên đi đâu về đâu cả. Thoa *Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao. Tôi phải như thế nào đây.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét